“...” Diệp Bất Hối không muốn nói nhiều với Phương Văn Thiều, nghe tiếng chém giết dần lắng xuống, không những không vui mừng mà ngược lại trong lòng càng thêm lo lắng. Bởi vì còn tiếng chém giết chứng tỏ vẫn đang giao chiến, người chắc chắn còn sống, bây giờ tiếng chém giết đã lặng, tức là đã phân định sinh tử.
Ai đã chết? Nàng chỉ muốn ra ngoài xem thử, lại lo sẽ làm vướng chân phu quân.
Ngay lúc nàng không thể kìm nén được nữa, định cầm gậy xông ra, bên ngoài truyền đến giọng nói của Tô Tử Tịch: “Đã không sao rồi, mọi người ra đi.”
“Phu quân!” Diệp Bất Hối vội mở cánh cửa đang đóng chặt, chạy ra ngoài.




